Vào ngày 25 tháng 4 năm 1999, trên 10,000 học viên Pháp Luân Công tổ chức ôn hòa hội hợp ở đường Fuyou tại Bắc Kinh. Họ đến trước Tòa Phá Án Thượng Thẩm Trung Quốc để yêu cầu thả 45 học viên bị cảnh sát ở Thiên Tân giam giữ hai ngày trước. Việc xãy ra gây sự chú ý của quốc tế, đường Fuyou ở cạnh Zhongnanhai chổ ở của các viên chức lảnh đạo Đảng Cộng Sản, vì vậy trường hợp nầy được xem như là chổ ở của các lảnh đạo Trung Quốc “bị bao vây “. Việc xãy ra sau nầy được Chính quyền Trung Quốc dùng nó đề chính thức ghép tội và bức hại Pháp Luân Công. Nhiều người nghĩ rằng nó cũng là nguyên nhân trực tiếp sai lầm của sự bức hại.
Tại sao là ngày 25 tháng tư? Tại sao có sự bức hại? Bài nầy tìm ra để khẳng định trả lời các câu hỏi quan trọng nầy. Nó gồm có các lời bình luận quan trọng cùa Tổng Thống Giang Trạch Dân trong hai văn kiện bí mật, mà Giang đã đưa ra khi hắn ta quyết định bức hại Pháp Luân Công (dựa theo tin tức mới đây được tiết lộ từ các viên chức cao cấp của Đảng Cộng Sản Trung Quốc). Bài nầy cung cấp tham khảo cho ai muốn biết rỏ tường tận câu hỏi thường có nói về Pháp Luân Công: “Tại sao chính quyền Trung Quốc lại hành động như thế?”
Quan niệm sai lầm về việc xảy ra ngày 25 tháng 4
Việc xảy ra cho Pháp Luân Công ngày 25 tháng 4 không phải là đột ngột, xảy ra tai nạn là việc bất ngờ cho chính quyền Trung Quốc như mọi người đã nghĩ như vậy. Cũng không phải là việc biểu dương chính trị liên quan đến việc bao vây chổ ở của lảnh đạo Trung Quốc như chính quyền Trung Quốc xác nhận. Từ bài viết công kích đầu tiên xuất hiện do báo chí cùa chính quyền T/Q hôm tháng 6 năm 1996 nói đến sự huy động cảnh sát dùng vủ trang lực lượng ở Thiên Tân hồi tháng 4 năm 1999, và sự phát triển và leo thang bức hại Pháp Luân Công đã thật sự xãy ra trong thời gian ba hoặc bốn năm xa hơn.
Pháp Luân Công truyền bá trong quần chúng
Pháp Luân Công là phương pháp tu luyện của truyền thống Trung Quốc. Pháp Luân Công lần đầu tiên được truyền bá trong quần chúng do Ông Lý Hồng Chí sáng lập vào ngày 13 tháng 5 năm 1992. Trong bốn năm đầu, chính quyền Trung Quốc đã nồng nhiệt ủng hộ phương pháp tu luyện vì nó có lợi sức khỏe cho các học viên và làm giảm bớt gánh nặng của chính quyền về chương trình chăm sóc sức khoẻ. Nhiều cơ quan chính quyền, gồm Hội Nghiên Cứu Khí Công Trung Quốc và Bộ An Ninh Công Cộng Trung Quốc đã trao giải thưởng và bằng cấp ban khen cho Pháp Luân Công và Ông LýHồng Chí.
Mặc dù Pháp Luân Công không phải là một tổ chức chính thức, nhưng xuyên qua sự truyền khẩu số người tu luyện tăng nhanh đến hàng triệu người trong vài năm ngắn ngủi. Vào đầu năm 1999, dựa theo sự nghiên cứu của chính quyền Trung Quốc, ít nhất có đến 70 triệu người từ mọi ngành nghề tu luyện Pháp Luân Công trên toàn Trung Quốc. Pháp Luân Công đã trở thành “tổ chức thiện nguyện lớn nhất ở Trung Quốc, lớn hơn cả Đảng Cộng Sản”, dựa theo bản báo cáo của báo U.S.News and World hồi tháng 2 năm 1999.
Sự Bức Hại Leo Thang
Từ khi chấm dứt “Đại Cách Mạng Văn Hóa” vào cuối năm 1970, Trung Quốc chú trọng thay đổi chiến dịch chính trị đến phát triển kinh tế và kỷ thuật. Sự thay đổi hoàn cảnh chính trị làm giảm bớt cơ hội thăng tiến chính trị cho những kẻ chuyên môn tuyên truyền chính trị và chiến đấu lý tưởng. Để giữ lại những thành phần cần thiết trong chính phủ, những người nầy cậy vào náo động chính trị để cho họ có “cớ” có thể dùng để thâu đạt quyền lực chính trị. Sự phát triển nhanh chóng của Pháp Luân Công đưọc vài văn phòng chính phủ trung ương để ý. Họ quyết định, Pháp Luân Công là cái mà họ cần.
Tháng 6 năm 1996, những cá nhân nầy bắt đầu công khai phủ nhận qua truyền thông của chính quyền nói xấu Pháp Luân Công và người sáng lập. Ngày 24 tháng 7 năm 1996, Văn Phòng Thông Tin Trung Quốc ra lệnh cấm phát các sách báo xuất bản của Pháp Luân Công. Đầu năm 1997, Bộ An Ninh Công Cộng Trung Quốc bắt đầu toàn diện tìm kiếm chứng cớ hy vọng kiếm cớ nói Pháp Luân Công là “tà giáo”. Nhưng các sự điều tra nhanh chóng kết quả là “không tìm được bằng chứng”. Tháng 7 năm 1998, Bộ An Ninh Công Cộng Trung Quốc ra lệnh điều tra một lần nửa, nó đưa đến sự phiền phức không hợp pháp cho học viên Pháp Luân Công trong nhiều vùng trong xứ sở. Ngày 23 tháng 4 năm 1999, cảnh sát được lệnh đánh đập và bắt người (học viên) bày tỏ bài báo ở Thiên Tân vu cáo Pháp Luân Công.
Ngày 24 tháng 4 năm 1999, khi học viên Pháp Luân Công ở Thiên Tân yêu cầu thả tù nhân bị giam giữ một cách độc đoán, họ được các viên chức ở Thiên Tân cho biết lý do là Bộ An Ninh Trung Quốc dính líu vào việc nầy, cho nên các học viên Pháp Luân Công bị bắt không được thả nếu không có lệnh từ Bắc Kinh. Nói tóm lại, các học viên Pháp Luân Công được bảo nạp đơn chống án ở Tòa Phá Án Thượng Thẩm ở Bắc Kinh.
Việc nầy gây nên việc xãy ra ngày 25 tháng 4, khi học viên Pháp Luân Công thỉnh cầu Tòa Phá Án Thượng Thẩm Trung Quốc để xin thả các học viên bị giam giữ ở Thiên Tân. Thủ tướng Zhu Rongji (viên chức cầm đầu của hội đồng chính phủ và người lảnh đạo trong nước, người đứng thứ hai sau tổng thống Giang) đích thân ra gặp mặt các học viên.
Tình trạng nầy được hành xử với tình hữu nghị và sự giải quyết được ổn thỏa cho đôi bên giữa chính quyền và các học viên. Toàn bộ sự kiện biểu thị đặc điểm hòa bình và sự phục tùng kỹ luật. Tất cả các học viên yên lặng giải táng và hài lòng Thủ tướng Zhu xử lý được ổn thỏa.
Kế đó, Tại sao có chiến dịch bức hại?
Khi Zhu Rongji bước ra ngoài Văn phòng phá án để tiếp xúc với các học viên, ông ta được tất cả đám đông hoan hô nồng nhiệt. Tuy nhiên chiều hôm đó Chủ tịch Trung Quốc có lập trường hoàn toàn khác với vấn đề xãy ra. Buổi chiều ngáy 25 tháng 4 năm 1999, “Bức thơ của đồng chí Giang Trạch Dân gởi cho Ủy Ban Chánh Trị Thường Trực Đảng Cộng Sản và các Đồng chí lảnh đạo khác” Giang không chấp nhận Pháp Luân Công “coi như tà đạo”, đặt câu hỏi có ai “đạo diển” (nội bộ đảng) âm mưu và chỉ huy ở sau lưng?” Do đó Chủ tịch Giang làm sáng tỏ sự nghi ngờ của hắn rằng việc xãy ra chứng tỏ có kẻ thù trong Đảng đã liên kết chống ông ta.
Đương nhiên, Giang Trạch Dân không thể tha thứ “một nhóm đồng minh với Pháp Luân Công liên hệ đến số đông đảng viên, cán bộ, nhà trí thức, luôn cả quân đội, công nhân, và nông dân” không bị trực tiếp kiểm soát của Đảng và ông ta chỉ rỏ việc nầy trong lá thư ngày 25 tháng 4 . Đặc biệt, ông ta cãm thấy bị hăm dọa bởi khả năng của một nhóm to lớn như vậy có thể điều khiển bởi “người chủ mưu” giữa các đối thủ chính trị trong Đảng.
Hơn nửa, Giang biểu lộ sự nhận thức của ông về Pháp Luân Công trong lá thư ngày 7 tháng sáu của” Bài diển văn của đồng chí Giang Trạch Dân trong buổi Hội thảo của Trung ương Đảng Cộng Sản về việc giải quyết vấn đề Pháp Luân Công không được chậm trể”, trong đó hắn ta khai triển đầy đủ chình sách bức hại. “Đương nhiên”, Giang viết, “một cá nhân như Lý Hồng Chí không có khả năng như thế. Vấn đề Pháp Luân Công có nhiều nền tảng chính trị...” Ông ta đưa đến kết luận rằng việc xãy ra ngày 25 tháng 4 là “việc đáng sợ nhất kể từ khi có sự chính trị rối loạn hồi năm 1989” và “biện pháp hữu hiệu” phải được thi hành.
Việc gì đã xãy ra ở “vụ chính trị hổn loạn hồi năm 1989?” Lúc đó lảnh tụ Đảng Cộng Sản Triệu Tử Dương bị thay thế bởi Giang vì sau khi Triệu đã ra tiếp xúc với các học sinh tuyệt thực ở Thiên An Môn. Dưới áp lực của Giang, Zhu Rongji phải tự kiểm thảo trước các đảng viên Chính trị thường trực Đảng Cộng sản sau khi ông tiếp xúc với các học viên Pháp Luân Công ở ngoài Tòa Phá Án Thượng Thẩm.
Lá thư của Giang nói rỏ nhận thức của hắn , Pháp Luân Công là dụng cụ dùng bởi đối thủ chính trị trong nội bộ Đảng, và không biết tại sao không có bằng chứng cụ thể, ông ta đã sai lầm trong sự quyết định chính trị để nghiêm khắc bức hại Pháp Luân Công.
“Không có bí mật, vài đảng viên Cộng Sản nghĩ rằng Giang đã dùng sai chính sách chiến lược,” bài viết của ký giả Willy Lam của hảng truyền thông CNN. “Dùng phương cách hoạt động của Mao, Giang bắt buộc các đồng chí cao cấp cam kết trung thành họp tác với hắn,” một cựu đảng viên đã nói trong bài báo của Lam. “Việc nầy làm tăng thêm quyền hạn của Giang – và có thể cho hắn đủ động lực để điều khiển ở cuộc họp đảng cộng sản then chốt thứ 16 trong năm tới.”
Từ khi Giang bắt đầu bức hại lúc tháng bảy năm1999, hàng trăm ngàn nguời dân Trung Hoa vô tội đã bị giam giữ vì tu luyện Pháp Luân Công. Hàng ngàn bị tra tấn, gởi đi lao dợng ở các trại “cải tạo” không được xét xử, giam hảm trái phép trong các bệnh viện tâm thần, và hàng triệu nguời bị không nhà, không có việc làm, hay bị đuổi ra khỏi trường học. Nói tóm lại, Chiến dịch bức hại của Giang đã phá hủy một phần lớn xã hội Trung Quốc, gồm có nông dân, giáo sư, thương gia, viên chức chính phủ, quân nhân, vân vân... Nhưng cái thảm kịch chính xác bức hại nầy, đặt các ảnh hưởng của nó lên người dân Trung Hoa, và sự bức hại Pháp Luân Công, thật ra, có tác dụng chút ít dối với thành phần Pháp Luân Công hay đặc tính của người tu luyện. Pháp Luân Công chỉ là con cờ chốt ở trong tay những kẻ muốn củng cố và tranh giành quyền lực. Về phương diện nầy Pháp Luân Công chỉ là nạn nhân của tình cảnh quyền lực chính trị phức tạp ở Trung Quốc.
|