Ngày 22 tháng Bảy năm 1999, Bộ trưởng An Ninh phát hành lệnh “cấm mọi hoạt động ũng hộ Pháp Luân Công.” Luật lệ này là đường lối thi hành không phải chỉ có tước đoạt bất hợp pháp quyền hiến pháp tự do ngôn luận, tụ họp, tín ngưởng của các học viên Pháp Luân Công và cũng hủy bỏ quyền căn bản hoạt động riêng tư của họ.
Bộ An Ninh “cấm chỉ bất cứ ai treo… các dấu hiệu bất cứ chổ nào phổ biến Pháp Luân Đại Pháp,” những sắc lệnh như “Không ai được phép phân phối sách và ấn phẩm, …bất cứ chỗ nào phổ biến Pháp Luân Đại Pháp;” và “ Cấm bất cứ ai tập họp thành nhóm để tập Pháp Luân Công,’… hoặc điều hành các hoạt động khác để truyền bá Pháp Luân Công.”
Họ ván thêm các thông cáo khác, và đoán trước, dân chúng sẻ phản đối những điều lệ trái với hiến pháp, Bộ An Ninh tước đoạt đi quyền kháng cáo hợp hiến của các học viên Pháp Luân Công, lên thẩm quyền cao hơn để được đền bù lại khi bị ngược đãi và bất công.
Bộ An Ninh cấm những hoạt động ũng hộ hoặc phổ biến Pháp Luân Đại Pháp… hoặc kháng cáo lên thẩm quyền cao hơn để giúp đỡ.”
Để làm cho Pháp Luân Công bất hợp pháp, dựa theo sự ngụy tạo và đồng thời cấm bất cứ đại diện kháng cáo nào, chính quyền Trung Quốc đưa ra mệnh lệnh rắn chắc làm sao để bảo vệ nhân quyền cho dân chúng. Trong trường hợp này, ít nhất, dường như chương trình nầy để củng cố quyền hạn của các cấp lảnh đạo, chớ không phải cho dân chúng.
Để tìm lý do hợp pháp chống lại Pháp Luân Công, chính quyền Trung Quốc tạo ra luật mới, “ Nghị quyết lập pháp cấm tà giáo,” Luật “Tà giáo” nầy được vôi vàng thông qua Lập pháp Trung Quốc ngày 30 tháng Mười năm 1999, 5 ngày sau khi Chủ tịch Giang Trạch Dân đã bị nhà báo Pháp= Paris, trích dẩn dán nhản hiệu Pháp Luân Công là tà giáo và ba tháng sau chính quyền Giang mở màn cuộc thanh trừng Pháp Luân Công Trái ngược với tiêu chuẩn thủ tục pháp lý, việc nầy vội vàng thông qua “luật tà giáo” được áp dụng hồi tố xét xử các học viên bị bắt vào tháng Bảy năm1999. Cho biết Trung Quốc cai trị “theo luật định” như thế nào. Trên dưới phục vụ không công bằng trên phương diện pháp lý, những việc nầy xãy ra, sĩ nhục căn bản lương tâm con người.
Trang bị với sự mờ ám, hồi tố và quét sạch “luật tà giáo”, chính quyền Trung Quốc vẫn còn khó khăn để truy tố các học viên Pháp Luân Công vô tội, vì không có bằng chứng gì để hổ trợ cho chính quyền tố cáo họ. Nhiều phiên tòa xữ các học viên được thi hành kiểu bí mật hoặc nửa bí mật.
Yu Changxin, tuớng Không quân của Trung Quốc bị 17 năm tù vì tập Pháp Luân Công. “Yu, 74 tuổi, giáo sư của Học Viện Không Quân Trung Quốc đã bị xữ bí mật bởi Tòa án quân sự Bắc Kinh vào ngày 6 tháng Giêng. ‘Yu Changxin là một viên chức quan trọng trong quân đội với quyền hạn cao đã xuất sắc làm việc trong Không quân. Nhiều nhà lảnh đạo hội hưu trong quân đội tỏ ý bất mản với (Chủ tịch) Giang Trạch Dân đã xữ người 74 tuổi với 17 năm tù., cơ sở tổ chức nhân quyền ở Hồng Kông đã nói.
Tòa án của quận Xigang ở thành phố Đại Liên đã kết án 9 năm tù bà Gao Qiuju, 59 tuổi cựu chủ tịch công ty ngoại thương và là người tình nguyện liên lạc với Pháp Luân Công ở Đại Liên. Bà bị kết án hồi tháng Hai ngày 1, nhưng gia đình bà không nhận được báo cáo kết án mãi đến ngày 10 tháng Hai.
Thậm chí sự tiên đoán rộng rải phiên tòa xử bốn người liên lạc nổi tiếng, Li Chang, Wang Zhiwen, Ji Liewu, và Yao Jie, được một khoảng thời gian vài giờ, và với kiểu nửa bí mật, việc nầy không cho phép sự có mặt của nhà báo ngoại quốc và các học viên Pháp Luân Công. Ngày 26 tháng 12 năm 1999, có nhiều học viên bị bắt vì cố gắng tham dự phiên toà xử .
Luật và quy tắc pháp lý Trung Quốc quy định quyền pháp lý của bị cáo, gồm có quyền đại diện. Nhưng trong việc vận động chống Pháp Liân Công,thì các quyền nầy thường xuyên bị vi phạm. Theo như bản tường trình của tờ báo Agence France Press ra ngày 24 tháng Tám năm1999, “Chính quền Trung Quốc đã ra lệnh cho các luật sư Trung Quốc không được biện hộ cho các học viên Pháp Luân Công. Lệnh nầy đến từ thông cáo của Văn Phòng Luật sư ở các tỉnh lớn. Cũng như tất cả các văn phòng luật sư phài lập tức báo cáo những chi tiết mỗi việc có liên quan đến Pháp Luân Công, nguyên đơn hay điều tra và tất cả câu trả lời phải giống y với một câu trả lời từ mẩu đơn của chính quyền trung ương đã in sẳn.” .
Trong một trường hợp điển hình, 2 luật sư độc lâp không được phép đại diện bào chửa vô tội cho học viên Pháp Luân Công tên Li Jianhui. Việc nầy xãy ra ở Thẩm Quyến, tỉnh Quảng Đông hồi tháng Giêng năm 2000.
Chính quyền Trung Quốc đã dùng trại lao động, hoặc “trại cải tạo qua sự lao động,” là công cụ đầu tiên để ép buộc các học viên Pháp Luân Công rời bỏ tôn giáo của họ. Chính quyền Trung Quốc kết án người dân vào trại lao động mà không có phiên tòa xử và bị can không thể giữ lại luật sư để biện hộ. Vì vậy, dùng việc mở rộng trại lao động và các hình thức khác của cưởng bức lao động ở những trường hợp của Pháp Luân Công, để bổ túc vào việc tước đoạt quyền căn bản của các học viên.
|