Vào 20 tháng 11 năm 2001, 30 học viên người Tây Phương từ 12 quốc gia giương khẩu hiệu “Chân-Thiện-Nhẫn” tại Thiên An Môn. MọI người chung quanh kinh ngạc: “NgườiI ngoại quốc cũng tập luyện Pháp Luân Công?”
Sau nhiều giờ thẩm vấn và giam giữ chúng tôi, các nhân viên cảnh sát mới biết được chúng tôi, tôi nhìn thấy họ bị bối rối. Chắc là họ nghĩ “Bao nhiêu ngườI từ các quốc gian khác nhau, tuổI tác khác nhau, nghành nghề khác nhau, tư cách khác nhau, vậy mà mỗI một ngườI đều là ngườI tốt, những người kiên định tin tưởng nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, không đúng với những gì chính quyền đã tuyên truyền với tôi về Pháp Luân Công? Ai nói lời chân chánh đây?”
-- John Nania
Chỉ trong vòng 30 giây, xe cảnh sát chạy đến và bao vây chúng tôi. Cảnh sát và công an thường phụ kéo, đá, đập và đẩy chúng tôi vào xa cảnh sát.
-- Alejandro Centurion
Khi điều gì chữa được bệnh nan y, giúp gia đình đầm ấm, gia tăng sinh lực cho người già, chỉ đạo thanh thiếu niên, tạo cảm hứng cho nghiên cứu khoa học mớI, bằng hòa bình giải toả bức hại hiếp người, hành hình, giết người, khi điều gì tạo nên lịch sự, xã hộI cần tự mình suy xét lại. Khi điều gì được truyền rộng ra toàn thế giới với một tốc độ chưa từng thấy, không đòi hỏi điều gì từ chúng ta và chỉ ban cho chúng ta, xã hộI không những cần phải bảo vệ mà còn phảI quý trọng.
-- Zenon Dolnyckyj
Khi cảnh sát đẩy chúng tôi vào trong xe, chúng tôi cưởng lại tự động… Có cả hai hay là ba người cảnh sát nắm mỗi người trong chúng tôi và đẩy chúng tôi vào trong xe. Một học viên người Canada mở một biểu ngữ và la lên “Pháp Luân Đại Pháp tốt!” Ba người cảnh sát chạy nhanh đến. Một người thì đá vào ngực của anh ta. Sau đó họ cưởng ép và bắt anh ta vào trong xe. Một học viên nữ người Áo té xỉu xuống đất… Khi chúng bị đẩy vào trong xe, chúng tôi tìm cách phân giảI vớI những nhân viên cảnh sát và chúng tôi nói rằng làm tốt gặp tốt, làm ác gặp ác.
-- Adam Leining
|